“Làm nghệ thuật cần phải tàn nhẫn… ở một mức nào đó.”

Khada Jhin - Nghệ Sĩ Tử Thần và sự ra đời của những kiệt tác.

jhin

 

I

Jhin là một tên tội phạm tâm thần, kẻ tin rằng sát nhân là một nghệ thuật. Từng bị giam trong ngục tối của Ionia, hắn đã được một số thành phần hắc ám trong hội đồng cai trị nơi này phóng thích. Giờ, tên giết người hàng loạt này trở thành sát thủ riêng của chúng. Sử dụng khẩu súng như một cây cọ, Jhin tạo nên những tác phẩm nghệ thuật tàn nhẫn, làm kinh hoàng cả nạn nhân lẫn những ai chứng kiến. Đạt được niềm khoái trá ác độc khi biểu diễn trên sân khấu tử thần do chính mình dựng lên, hắn là lựa chọn hoàn hảo để truyền đạt thông điệp quyền lực nhất: sự khủng bố.

jhin quote

Trong nhiều năm trời, dãy núi phía nam Ionia bị “Ác Quỷ Hoàng Kim” ám ảnh. Trên khắp địa bàn tỉnh Zhyun, một con quái vật đã tàn sát không biết bao người lữ hành, đôi khi là cả một trang trại, để lại hiện trường những thi thể bị biến dạng. Các đội tự vệ vũ trang đầy đủ lục soát mọi khu rừng, các thành phố đổ hàng đống vàng thuê thợ săn quỷ, các bậc thầy Wuju canh giữ từng con đường – nhưng không gì có thể khiến con quái thú ghê rợn đó chùn tay.

zed1

Trong cơn tuyệt vọng, Hội đồng Zhyun gửi phái viên đến khẩn cầu Đại Sư phụ Kusho giúp đỡ. Sau khi nghe chuyện, Kusho vờ từ chối. Một tuần sau, ông cùng con trai Shen và cậu nhẫn giả tập sự đầy triển vọng Zed đóng giả làm lái buôn đến đó. Họ bí mật ghé thăm vô số gia đình bị tên sát nhân làm cho tan đàn xẻ nghé, khám nghiệm kỹ lưỡng những địa điểm diễn ra tội ác bi thảm, và tìm kiếm mọi mối liên hệ hoặc kiểu mẫu có thể có của những vụ án mạng.

sn

Cuộc điều tra kéo dài bốn năm ròng, và khiến cả ba người thay đổi. Mái tóc bờm đỏ nổi tiếng của Kusho chuyển màu trắng; Shen, vốn thông minh và hài hước, trở nên ủ rũ; và Zed, ngôi sao sáng của điện Kusho, bắt đầu gặp khó khăn với những bài học của mình. Cuối cùng, khi tìm ra kiểu mẫu của những lần giết người, Đại Sư phụ đã thốt lên: “Thiện và ác không phải là chân lý. Chúng được sinh ra từ con người và mỗi người chúng ta lại thấy cái bóng của chúng theo một cách khác nhau.”

garen

Được nhắc đến trong rất nhiều vở kịch và anh hùng ca, vụ bắt giữ “Ác Quỷ Hoàng Kim” là kỳ công thứ bảy –  cũng là kỳ công cuối cùng và vĩ đại nhất trong sự nghiệp huy hoàng của Kusho. Đêm ngày Hội Hoa ở Cổng Jyom, Kusho cải trang thành một thư pháp gia nổi tiếng lẫn vào trong các nghệ sĩ khách mời. Thế rồi, ông chờ đợi.  Mọi người đều cho rằng chỉ một linh hồn tà ác mới có thể phạm những tội lỗi kinh khủng như thế, nhưng Kusho nhận thấy tên sát nhân chỉ là một người bình thường. “Ác Quỷ Hoàng Kim” lừng danh thật ra chỉ là một tay dựng sân khấu nhỏ nhoi trong các đoàn kịch rong và những gánh hát dạo ở Zhyun, hắn tên là Khada Jhin.

vvv4

Khi bắt được Jhin, Zed tiến lên trước định kết liễu kẻ đang nằm rúm ró dưới sàn, nhưng Kusho ngăn cậu lại. Dù cho những hành động man rợ của Jhin, vị nhẫn giả huyền thoại quyết định rằng hắn phải sống và chịu sự giam cầm trong Ngục Tuula. Shen không đồng tình, nhưng phải chấp nhận những lý luận không cảm xúc của cha mình. Zed, ghê tởm và bị ám ảnh bởi những gì đã chứng kiến, không thể hiểu được sự khoan dung đó, và oán giận bắt đầu nảy nở trong tim chàng trai trẻ.

jhin-wallpaper

Dù bị nhốt ở Tuula nhiều năm, gã Khada Jhin lịch thiệp và nhút nhát vẫn hé lộ rất ít về bản thân – thậm chí tên thật của hắn cũng còn là một bí ẩn. Dù là một tù nhân, các tu sĩ nhận thấy hắn là một học trò sáng dạ trong nhiều môn, như rèn đúc, thơ ca, và khiêu vũ. Tuy nhiên, họ không thể tìm ra cách nào để xua đi những ý nghĩ bệnh hoạn trong hắn.

Bên ngoài, Ionia chìm trong cơn hỗn loạn khi bị đế chế Noxus xâm lăng, dẫn đến tình trạng bất ổn chính trị. Chiến tranh đánh thức sự khát máu trong quốc gia thanh tĩnh này. Nền hòa bình và sự cân bằng Kusho cố gằng gìn giữ đã tan vỡ từ bên trong khi những tâm hồn đen tối trỗi dậy giành quyền lực, khi những liên minh ngấm ngầm tranh đấu giành ảnh hưởng. Để khắc chế sức mạnh của các nhẫn giả và kiếm sư Wuju, một đảng phái trong hội đồng cai trị âm mưu trả tự do cho Jhin và biến hắn thành vũ khí khủng bố.

Giờ, được quyền tiếp cận với những vũ khí tối tân trong kho của Kashuri, và có trong tay một ngân quỹ vô hạn, quy mô những “buổi biểu diễn” của Khada Jhin đã mở rộng. Những gì hắn làm đã khiến nhiều quan chức ngoại quốc và cả những thế lực chính trị ngầm ở Ionia khiếp sợ. Nhưng, một kẻ giết người hàng loạt, với khát khao được chú ý, sẽ vui lòng chịu hoạt động trong bóng tối bao lâu nữa?

II

Khẩu súng trong tay hắn chỉ là một công cụ—nhưng được chế tạo hoàn hảo. Sắc vàng khảm trên nền kim loại màu xanh đen viết nên tên người thợ rèn, cũng là niềm kiêu hãnh và sự tự tin của kẻ đã làm ra nó. Không phải một vũ khí kiểu Piltover—những thứ lòe loẹt chứa chút xíu ma thuật có trong vùng đất này. Khẩu súng được nhào nặn bởi bàn tay của một bậc thầy thực sự. Dòng chảy ma thuật khẽ đập bên trong phần lõi bằng đồng Ionia của nó.

Hắn lau chùi báng súng lần thứ tư. Hắn không thể chắc rằng nó đã sạch bóng cho đến khi lau đủ bốn lần. Không cần biết là hắn chưa từng sử dụng nó. Không cần biết là hắn sẽ chỉ xếp nó gọn ghẽ trong bao và đặt dưới gầm giường. Hắn không thể rời tay khỏi nó cho đến khi chắc rằng nó đã sạch. Và hắn không thể chắc rằng nó đã sạch cho đến khi lau đủ bốn lần. Giờ thì sạch sẽ rồi. Bốn lần là đủ để khiến nó sạch sẽ.

Nó sạch sẽ, và tuyệt đẹp. Những ông chủ mới của hắn thật hào phóng. Nhưng, họa sĩ tài năng nhất không xứng đáng có được cây cọ tốt nhất sao?

Sức mạnh và sự chính xác của thiết bị mới này khiến những việc Jhin đã từng làm trước đây với đao kiếm dường như chẳng có gì đáng kể. Phải mất nhiều tuần nghiên cứu mới hiểu hết cơ chế của nó, nhưng để nâng cao kiếm thuật thì phải tốn hàng tháng trời.

Khẩu súng chứa được bốn viên đạn. Mỗi viên đều chứa đầy năng lượng ma thuật. Mỗi viên đều hoàn hảo như lưỡi đao của thầy tu Lassil. Mỗi viên là một nét vẽ họa nên bức tranh của hắn. Mỗi viên là một tuyệt tác. Nó không cắt rời mục tiêu ra. Nó sắp đặt lại.

Buổi diễn thử trong thị trấn đã thể hiện được tiềm năng của khẩu súng. Và những ông chủ mới của hắn rất hài lòng với kết quả thu được.

Hắn đã ngừng đánh bóng, nhưng vẫn cầm khẩu súng trên tay phải. Cám dỗ quá lớn. Hắn biết mình không nên, nhưng hắn đã lấy ra bộ áo đen bằng da rắn. Hắn lướt nhẹ ngón tay lên bề mặt nhẵn nhụi của nó. Cảm giác trơn tru khiến hơi thở hắn gấp gáp hơn. Hắn cầm chiếc mặt nạ da lên, rồi—không dừng được—đeo vào. Nó che phủ mắt phải và miệng hắn. Nó siết chặt lấy hô hấp và loại bỏ nhận thức bề sâu của hắn.

Thật tuyệt.

Hắn khoác giáp vai lên khi những cái chuông giấu dưới bậc thang dẫn lên phòng hắn rung lên. Hắn nhanh chóng cất vũ khí và bỏ mặt nạ.

“Xin chào?” cô phục vụ hỏi từ ngoài cửa. Giọng nói du dương gợi đến một nơi cách thị trấn này rất xa về phía nam.

“Cô đã làm việc ta yêu cầu chưa?” hắn nói.

“Vâng, thưa ngài. Bốn thước một đèn lồng trắng. Mười sáu thước một đèn lồng đỏ.”

“Vậy ta có thể bắt đầu,” Khada Jhin nói khi hắn mở tung cửa phòng.

Đôi mắt cô gái mở to khi hắn bước ra. Jhin biết rõ mình trông ra sao. Bình thường, nó khiến hắn ghê tởm chính bản thân mình, nhưng hôm nay lại là ngày biểu diễn.

Hôm nay, Khada Jhin, cao gầy và thanh nhã, tiến ra ngoài với cây gậy trên tay. Lưng hắn hơi gù, và tấm áo choàng dường như đang che phủ một thứ kỳ dị trên vai hắn, nhưng những bước đi thong dong đã xóa mờ tất cả. Hắn gõ gõ cây gậy phía trước mình khi đi về phía cửa sổ. Hắn đập vào khung cửa theo nhịp điệu—ba cái, rồi cái thứ tư. Ánh vàng lấp lánh, tấm áo choàng màu kem của hắn bay phấp phới, và những viên đá quý sáng lên trong ánh mặt trời.

“Cái…cái gì vậy ạ?” cô phục vụ chỉ tay vào vai Jhin và hỏi.

Jhin ngừng lại một chút để xem xét khuôn mặt hiền hậu của cô gái. Tròn trịa và đối xứng một cách hoàn hảo. Một thiết kế tẻ nhạt và dễ đoán. Bỏ nó đi, và một tấm mặt nạ khủng khiếp sẽ được tạo ra.

“Cái này để cho đoạn cao trào, cưng ạ,” Khada Jhin nói.

Từ cửa sổ của lữ quán, hắn có thể nhìn rõ phần còn lại của thị trấn trong thung lũng phía dưới. Buổi trình diễn phải thật tuyệt vời, nhưng vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Ngài ủy viên phải đến chiều tối mới về—cho đến lúc đó, mọi kế hoạch của Jhin cho đêm nay dường như… quá tầm thường

“Tôi có mang ít hoa đến trang trí phòng ngài,” cô gái nói khi đi ngang qua hắn.

Hắn có thể dùng một người khác để đặt những chiếc đèn lồng. Nhưng hắn không làm thế. Hắn có thể thay quần áo trước khi mở cửa. Nhưng hắn không làm thế. Giờ cô ta đã thấy Khada Jhin trong bộ dạng đẹp nhất của hắn.

Cảm hứng hắn cần đến giờ đã quá hiển nhiên. Đúng là định mệnh. Không bao giờ có lựa chọn. Không bao giờ có lối thoát khỏi Nghệ Thuật.

Hắn sẽ khiến khuôn mặt cô phục vụ… thú vị hơn nhiều.

III

Miếng thịt tẩm mật lấp lánh ở trên cùng của đĩa súp ngũ vị. Mùi thơm mời gọi Shen, nhưng anh đặt thìa sang một bên. Người phục vụ mỉm cười và gật đầu đồng ý trước khi rời đi. Lớp mỡ vẫn còn chưa tan hẳn. Không nghi ngờ gì nữa, món ăn đã rất hoàn hảo, nhưng trong một khoảnh khắc, vị ngon của nó sẽ đạt đến đỉnh điểm. Phải kiên nhẫn.

Shen ngắm nghía bên trong quán Vách Đá Trắng. Người ta dễ tưởng nhầm là nó đơn giản và thô kệch. Những người thợ xây đúng là những bậc thầy, họ chỉ tách vỏ cây và lá ở những nơi cần thiết.

Ngọn nến trên bàn của anh rung rinh… một cách bất thường. Shen đưa tay xuống dưới mặt bàn, rút thanh kiếm giấu trong áo choàng ra.

“Đám đồ đệ của ngươi đi lại nhẹ nhàng như bà chửa vậy,” Shen chế giễu.

Đi một mình và ăn mặc như lái buôn, Zed tiến vào quán trọ. Lướt qua người phục vụ, hắn ngồi xuống cách Shen ba bàn. Khoảng cách quá xa để Shen có thể làm được gì. Từng phân trên người anh đều muốn lao tới địch thủ. Để báo thù cho cha. Nhưng đây không phải con đường của hoàng hôn. Anh tự trấn tĩnh lại khi nhận ra khoảng cách là quá xa… nhưng chỉ tính theo chiều dài ngón trỏ của Shen mà thôi.

Shen nhìn vào Zed, chờ đợi sẽ thấy nụ cười lộ ra trên khuôn mặt hắn. Nhưng thay vào đó, địch thủ của anh thở dài. Nước da hắn vàng vọt, và một tấm mạng đen che đi nửa dưới khuôn mặt.

“Ta đã đợi, năm năm rồi,” Shen nói.

“Ta tính sai khoảng cách sao?”

“Ngay cả khi đầu rơi xuống đất, ta vẫn sẽ lại gần và tấn công,” Shen nói khi anh lùi chân lại sau một chút và gõ xuống mặt sàn. Zed cách anh mười bước và một nửa chiều dài ngón trỏ.

“Con đường của ngươi gần gũi hơn với ta. Những lý tưởng của cha ngươi quá yếu đuối. Ionia không thể chịu được chúng nữa,” Zed nói. Hắn tựa lưng vào ghế, vẫn giữ mình ngoài tầm Shen cần để tung cú đánh đoạt mạng. “Ta biết mình không thể khiến ngươi hiểu được. Nhưng ta sẽ cho ngươi một cơ hội để báo thù.”

“Ta không hành động để báo thù. Ngươi bất chấp sự cân bằng. Do đó, ngươi bị nguyền rủa,” Shen vừa nói vừa nhích lại gần mép ghế hơn một chút.

“Ác Quỷ Hoàng Kim đã trốn thoát,” Zed đáp lại.

“Không thể nào.” Shen thấy lồng ngực trống rỗng.

“Thắng lợi vĩ đại nhất của cha ngươi. Và giờ, lại một lần nữa, sự nhân từ ngu ngốc đã làm hoen ố di sản của ông ta.” Zed lắc đầu. “Ngươi biết cái… thứ đó có thể làm gì rồi đấy.” Rồi Zed dựa tay lên bàn, ngay trong tầm tấn công của Shen, cố ý để lộ cổ ra.“Và ngươi biết chúng ta là hai kẻ duy nhất có thể tiến lại đủ gần để ngăn hắn,”

Shen nhớ lại lần đầu tiên anh thấy thi thể một nạn nhân của Khada Jhin. Ký ức đó khiến anh sởn gai ốc và nghiến chặt răng lại. Chỉ có cha anh là đủ mình để vẫn tin tưởng rằng sự khoan hồng của công lý có thể tồn tại. Ngày hôm ấy, có gì đó trong Shen đã thay đổi. Có gì đó trong Zed đã rạn nứt.

Giờ, con quái vật kia đã trở lại.

Shen đặt cây kiếm lên bàn. Anh nhìn xuống bát súp hoàn hảo trước mặt mình. Những giọt mỡ nhỏ lấp lánh trên bề mặt của nó, nhưng anh không còn thấy đói nữa.

IV

Vẫn chưa có dấu hiệu gì của Zed. Thất vọng thật. Thất vọng thật đấy. Chắc chắn là hắn phải đi tìm ông bạn cũ của hắn rồi. Dường như Zed đang ẩn nấp và theo dõi đâu đây. Jhin cần thận trọng.

Đứng trên cầu tàu, Jhin nhìn lại con thuyền ngoại quốc kia. Thủy triều đã lên, và con thuyền sẽ rời đi trong chốc lát. Hắn phải quay về thật sớm nếu muốn biểu diễn ở Zaun tháng tới. Nguy cơ chất chồng nguy cơ.

Hắn dừng chân để xem xét hình ảnh phản chiếu của mình trong vũng nước. Một thương nhân già nhìn lại hắn. Những năm tháng luyện tập diễn xuất và võ thuật đã giúp hắn hoàn toàn kiểm soát được các cơ trên mặt. Một khuôn mặt phổ thông, chẳng có biểu hiện gì đặc biệt. Khi tiến bước lên đồi, Jhin dễ dàng hòa lẫn vào đám đông.

Hắn kiểm tra những lồng đèn trắng trên đầu, thầm tính toán khoảng cách. Nếu Zed xuất hiện, hắn sẽ cần đến chúng. Tại lữ quán trên đỉnh đồi, hắn liếc qua những nơi mình đã đặt bẫy. Những lưỡi thép sắc bén được tạo hình như những bông hoa. Chúng trấn giữ đường thoát của hắn, đề phòng có biến xảy ra.

Hắn nghĩ đến cách kím loại cắt qua đám đông và nhuộm màu đỏ lên tòa nhà mới sơn màu lục ánh lam kia. Thật quyến rũ.

Hắn chen qua đám đông khi nghe thấy vị trưởng lão trong thị trấn nói với Shen.

“Vì sao tên ác quỷ lại tấn công cô ấy và ngài ủy viên,” ông hỏi.

Shen, trong bộ áo màu lam thường ngày của anh, không trả lời lại.

Một Kinkou khác, một cô gái trẻ tên Akali, đứng cạnh Shen. Cô vừa bước ra khỏi cửa lữ quán.

“Không,” Shen chặn cô lại và nói.

“Điều gì khiến anh nghĩ tôi chưa sẵn sàng?” Akali bực mình hỏi.

“Bởi tôi cũng như thế khi ở tuổi cô.”

Đúng lúc này, một lính gác đổ gục xuống trên lối vào thị trấn, mặt anh ta tái nhợt và kinh hoàng.

“Người cô ấy, nó… nó…” anh ta lắp bắp, rồi đổ gục xuống mặt đất sau khi bước thêm được vài bước.

“Hắn thấy rồi. Hắn đã thấy bông hoa!” Dựa lưng vào bức tường phía xa, ông chủ quán rượu phá lên cười. Rồi ông ta bắt đầu lau sạch lớp mặt nạ.

Không có ai chứng kiến những việc làm của Khada Jhin mà lại quên đi được.

Shen chăm chú xem xét khuôn mặt của từng người trong đám đông.

Thông minh đó, Jhin nghĩ vậy trước khi biến mất.

Trên đường quay lại thuyền, hắn kiểm tra mái nhà xem có Zed ẩn nấp trên đó không.

Không thể tránh khỏi chuyện này. Dù đi cùng nhau hay một mình, Zed và Shen vẫn sẽ lần theo những manh mối hắn để lại. Chúng sẽ dẫn hai tên đó tới Hội Hoa. Tới Cổng Jyom. Và, khi trở nên tuyệt vọng, cả hai buộc phải hợp tác cùng nhau, một lần nữa.

Sẽ trở lại như ngày chúng còn trẻ. Chúng sẽ tụ tập lại trong kinh hoàng và hoảng loạn.

Chỉ đến khi đó Khada Jhin vĩ đại mới lộ diện…

Và kiệt tác của hắn sẽ thật sự bắt đầu.

Theo: LM360



Bạn có thể quan tâm